Thế giới 1 - Chương 5

Thu Thủy cả ngày cứ lẩm nhẩm: "Mây đối với mưa, tuyết đối với gió, bóng chiều đối với trời quang", hoặc là "sông đối với Hán, xanh đối với đỏ, thần Mưa đối với Lôi Công".

Sau đó cô phát hiện những gì mình học kiếp trước hóa ra lại quá rất nông cạn.

Những thứ cô đang học hiện tại cũng chỉ là những sách vỡ lòng mà thôi.

Tất nhiên, mỗi thời đại khác nhau thì trọng tâm học tập cũng khác nhau.

Ở hiện đại, ngoài những chuyên ngành như cổ văn, lịch sử, người khác còn phải học các môn khác, không cần dồn hết tâm tư vào cổ văn.

Còn thời đại mà Thu Thủy đang ở, mọi người học chính là những thứ này.

Chỉ có thế gia quý tộc mới có thể học thêm cưỡi ngựa, bắn cung, còn dân thường có thể biết chữ đã là rất tốt rồi.

Thu Lâm Sinh rất thích nghe con gái nuôi đọc thuộc bài, vừa nghe vừa nhấp một ngụm rượu tồi, thật là tiêu dao.

Khi Thu Thủy sáu tuổi, cô đã giúp Thu Lâm Sinh làm một món "làm ăn lớn".

Có một thương nhân buôn vải đi ngang qua huyện Đoan Dương, không may hai xe hàng bị nước mưa làm ướt sũng.

Nguyên liệu chưa nhuộm màu đã bị hỏng hết, màu sắc loang lổ.

Hai xe nguyên liệu cũng trị giá vài trăm lạng bạc. Người buôn vải muốn bán tháo những nguyên liệu này để gỡ gạc lại vốn, nhưng các tiệm quần áo hay tiệm vải đều không chấp nhận.

Số nguyên liệu này căn bản không bán được, giá có thấp nữa thì cũng lỗ vốn.

Thu Thủy vừa hay ngồi xổm bên cạnh ông thầy bói mù, nhìn người buôn vải kia cau mày đi ra, đi vào các cửa hàng.

Cũng không phải hoàn toàn không có ai muốn, có một tiệm vải thì muốn mua, nhưng giá cả lại quá bèo bọt.

Người buôn vải cũng không muốn bán lô nguyên liệu này với giá rẻ bèo như thế.

Thu Thủy đảo tròn mắt, nhìn người buôn vải vào một quán trọ, lại thấy được số nguyên liệu được đem ra phơi nắng. Quả thật nhăn nhúm, lộn xộn.

Loại nguyên liệu này thường được dùng để làm áo khoác ngoài, nhưng bây giờ thì không cần nghĩ đến nữa.

Ai cũng sẽ không muốn mặc loại quần áo loang lổ, chỗ đậm chỗ nhạt, nhuộm màu không ra gì thế này.

Thu Thủy nhìn một lúc, rồi nhanh chân đi tìm Thu Lâm Sinh: “Cha ơi, ở quán trọ Đồng Hỉ có một người buôn vải, cha có biết không ạ?”

Thu Lâm Sinh đang giúp hai ông cháu từ xa đến bán trứng gà.

Ông lão kia ban đầu muốn bán được nhiều tiền hơn, ai dè vào thị trấn, người ta ép giá quá đáng, còn chẳng bằng ông ấy tự bán ở chợ, thế là ông lão luống cuống.

Thu Lâm Sinh bèn giúp ông ấy bán cho một tiệm cơm.

Người ta sẵn lòng nể mặt ông ấy là "đoàn đầu". Khoảng một trăm quả trứng gà tiệm cơm hoàn toàn có thể tiêu thụ hết, thế là tiệm cơm lấy giá thường ngày để mua.

Hai ông cháu kia liền muốn gửi chút tiền cảm ơn nhưng Thu Lâm Sinh chỉ lấy năm quả trứng gà làm tiền môi giới.

Ông ấy nghe con gái nói, bèn đáp: “Cha nghe nói sơ qua rồi, nhưng cha không giúp được người ta đâu. Hai xe vải đó trị giá vài trăm lạng bạc đấy, cha đâu có nhiều tiền như thế.”

Thu Thủy nói: “Không có cách thì nghĩ cách chứ cha! Người ta muốn gỡ gạc lại vốn, ra giá cũng không cao. Chúng ta mua về, đem những nguyên liệu đó cắt ra. Một mảnh vải có thể làm thành một bộ quần áo hoặc một cái quần."

"Đem về nông thôn mà bán, trăm đồng một mảnh vải để may quần áo trẻ con. Người lớn thì tính hai ba trăm đồng. Sắp đến tết rồi, ai mà chẳng muốn mặc một bộ đồ mới."

"Vải đó chỉ là màu không chuẩn, chứ bản thân nguyên liệu thì không tồi đâu. Ở nông thôn có ai mà chê màu nhuộm không tốt chứ?”

Thu Lâm Sinh trầm ngâm, suy nghĩ nửa ngày rồi khó xử nói:

“Cha không biết chữ, cũng không biết ghi chép sổ sách. Nếu mà tính toán sai, thành trò cười thì không nói, chứ cha không gánh nổi đâu.”

Thu Thủy vỗ ngực: “Cha ơi, cha có con đây mà. Con học chữ một năm rồi, mấy phép tính đơn giản không làm khó được con đâu!”

Thấy con gái tự tin như vậy, Thu Lâm Sinh lại đi hỏi ông thầy bói mù.

Ông ấy nói: “Tính toán thì Thu Thủy chắc chắn không thành vấn đề. Cái đầu nhỏ này của nó lanh lẹ lắm. Ghi sổ sách cũng tạm được, chỉ là chữ viết thì... vẫn có lỗi chính tả.”