Cũng đừng hy vọng Thu Thủy sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, bởi kiếp trước cô cũng chẳng phải người chăm chỉ, đến ngũ cốc cũng không phân biệt được.
Đời này mới năm tuổi, càng không thể nào quản lý nhà cửa, dọn dẹp sạch sẽ được.
Hai cha con ăn xong, quệt miệng một cái rồi đứng lên đi ngay, bát đĩa cứ thế mà bày ra đó.
Khi vể nhà, Thu Lâm Sinh nhìn Thu Thủy.
Thu Thủy khẽ quay đầu đi, đôi chân ngắn cũn quay sang phòng mình.
Thu Lâm Sinh hít hít cái mũi, thở dài rồi đi dọn dẹp bát đĩa.
Hiện tại điều Thu Thủy mong muốn nhất là tìm cách đi học ở trang Phạm gia.
Cô cũng không cần đi học cả ngày, mỗi ngày học một canh giờ là được rồi. Như vậy sau này cô biết chữ cũng có cái để giải thích.
Kiến thức kiếp trước của cô nếu đem ra thời này cũng chỉ là trình độ biết chữ cơ bản.
Thu Thủy bèn nói với Thu Lâm Sinh: “Cha, con cũng không cần thiết phải đi học mỗi ngày, ba năm ngày đi một lần, mỗi lần học một canh giờ là đủ rồi. Tiền học phí tính một trăm đồng được không ạ? Con học xong biết chữ, sau này có thể giúp cha.”
Vì không biết chữ, Thu Lâm Sinh không dám nhận nhiều việc, thu nhập đương nhiên cũng không cao.
Lớp học của ông tú tài già ở trang Phạm gia cũng không dạy kiến thức cao siêu, chỉ là biết chữ và tính toán.
Mỗi ngày cũng không dạy được mấy chữ, tiến độ ba năm ngày Thu Thủy hoàn toàn theo kịp được.
Thu Lâm Sinh trầm ngâm một lát: “Thế thì chẳng bằng đi học với ông thầy bói mù họ Diêu, không cần phải đưa một đồng nào, đến cuối tháng cha đưa ông ấy một hai đấu bột mì thô cũng dễ thôi.”
Thu Thủy có chút không tin: “Ông thầy bói mù liệu có được không ạ?”
Thu Lâm Sinh cam đoan: “Chẳng phải chỉ cần biết vài chữ sao, ông ấy chắc chắn làm được!”
Vì thế Thu Thủy bắt đầu học chữ với ông thầy bói mù họ Diêu.
Dù sao thì việc học chữ bây giờ đều bắt đầu từ Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn.
Những thứ này với một đứa trẻ đúng nghĩa mà nói thì vẫn có chút khó khăn, còn đối với Thu Thủy thì không thành vấn đề.
Tuy nhiên cô có thể đọc thuộc không có nghĩa là có thể viết được.
Cái thứ chữ viết bằng bút lông này, nếu không luyện thì viết xiêu vẹo cũng là chuyện thường.
Thu Lâm Sinh cũng không đủ tiền để cung cấp giấy bút liên tục, vì thế Thu Thủy dùng một cái khay cát để luyện chữ.
Chữ giản thể chuyển thành chữ phồn thể thì không hề dễ dàng, cô vẫn thường viết chữ thiếu nét.
Ông thầy bói mù họ Diêu tuy được gọi là mù, nhưng thật ra theo Thu Thủy thấy, ông ấy chỉ bị cận thị nặng.
Nhìn người và vật cứ lờ mờ như qua tấm kính mờ vậy, nhưng ông vẫn có thể thay người khác viết thư.
Ban đầu, ông thầy bói mù vốn không muốn dạy trẻ con, ông chịu không nổi những đứa trẻ hư quấy phá không nghe lời.
Nhưng Thu Lâm Sinh đã nhờ vả ông, còn Thu Thủy thì phồng đôi má bầu bĩnh, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn ông.
Một cái hạt tiêu nhỏ lại làm ra vẻ mặt này, thật sự đáng yêu kinh khủng.
Thu Thủy còn tự mình cam đoan, nếu nghịch ngợm gây chuyện thì ông có thể bất cứ lúc nào không dạy cô nữa. Vì thế ông thầy bói mù liền nhận Thu Thủy làm học trò.
Sau nửa năm học chữ với ông thầy bói mù họ Diêu, 300 bài học cơ bản đều đã được Thu Thủy học thuộc.
Ông thầy bói mù tấm tắc khen lạ lùng, rồi dạy thêm cả Thanh Luật Vỡ Lòng và Lạp Ông Đối Vận cho cô.