Thế giới 1 - Chương 3

Dựa vào những điều đó, Thu Lâm Sinh đã dần dần nuôi Lý Thu Thủy khôn lớn.

Mãi đến khi Lý Thu Thủy được năm tuổi, mọi người vẫn quen gọi cô là "Nhi nhi", thì có người mới nhắc: “Đoàn đầu Thu này, ông nên đặt cho con bé một cái tên chính thức đi chứ.”

Thu Lâm Sinh không biết chữ, bèn đưa Lý Thu Thủy đi tìm ông thầy bói mù họ Diêu.

Ông ấy hào hứng đặt tên cho Lý Thu Thủy là Thu Thủy, còn đắc ý rung đùi nói: “Lạc hà và cô vụ cùng bay, nước thu và trời xanh một màu...”

Thu Lâm Sinh biết tên con gái nuôi xuất phát từ thơ cổ nên rất vui.

Lý Thu Thủy, bây giờ thì cứ gọi là Thu Thủy, cô khẽ đảo mắt.

Nhớ lại kiếp trước, nguồn gốc cái tên này của cô cũng vậy.

Đáng tiếc, khi đó bộ truyện Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung đang rất nổi, lại có thêm phim phái sinh về Thiên Sơn Đồng Mỗ cũng có không ít người xem.

Vì thế bạn bè thân thiết vừa mở miệng đã cười nói: “Sư muội của cậu có phải là Thiên Sơn Đồng Mỗ không?”

Thu Thủy khi đó cạn lời, cứng họng.

Cũng may giờ đây không ai hỏi cô câu này nữa.

Cha nuôi Thu Lâm Sinh thật ra cũng không lớn tuổi lắm.

Năm nhận nuôi Thu Thủy, ông ấy mới chỉ 35, 36 tuổi, bây giờ đã 40.

Dân chúng thời cổ đại chịu nhiều khổ cực, nên thường già đi rất nhanh.

Thu Thủy biết nếu Thu Lâm Sinh không nuôi cô, có lẽ ông ấy đã có thể tìm một người phụ nữ để sống cùng. Vì có cô, nên người phụ nữ muốn gả cho ông ấy cũng không còn nhiều.

Ban đầu nghề này của Thu Lâm Sinh chỉ đủ sống qua ngày.

Nhiều lúc làm trung gian, ông ấy chỉ lấy công bằng một quả trứng gà, hay lưng nửa đấu gạo lứt.

"Đoàn đầu" cũng phải ăn cơm chứ không thể giúp người miễn phí được, nhưng vì người dân nghèo khó còn nhiều, ông ấy cũng ngại lấy nhiều, thành ra chỉ lấy tượng trưng một chút thôi.

Bản thân ông ấy cũng phải nộp tiền cho thủ lĩnh nữa.

Theo cha nuôi Thu Lâm Sinh mấy năm nay, Thu Thủy cũng đã quen thuộc với công việc của ông.

Cô không trông mong Thu Lâm Sinh cho mình đi học, trong số những người ông ấy quen biết, có thể đọc chữ cũng chỉ có ông thầy bói mù họ Diêu, và có thêm Trịnh sư gia nữa thôi.

Còn lại về cơ bản đều là những người mù chữ.

Trang Phạm gia thì có thuê một ông tú tài già về giảng bài, một tháng một đứa bé trai tốn 500 đồng tiền lễ nhập học, bù lại được bao một bữa trưa.

Nhưng cũng chỉ là để bọn nhỏ biết vài chữ, sau này có thể làm tiểu nhị, con đường phát triển nghề nghiệp cao nhất chính là làm chủ quán.

Trang Phạm gia vốn nổi tiếng là nơi sản sinh ra tiểu nhị tháo vát.

Biết chữ và mù chữ có khác biệt rất lớn.

Thương gia, chủ cửa hàng khi có lựa chọn chắc chắn sẽ muốn tiểu nhị biết chữ. Nếu không biết thì chỉ có thể làm việc vặt, làm cu li.

Thu Thủy chắc chắn không phải là người thất học, nhưng cô không thể để lộ việc mình biết chữ.

Chữ phồn thể không khó nhận, nhưng cô cũng ngại mở miệng đòi Thu Lâm Sinh 500 đồng cho cô đi học.

Nói thật thì Thu Lâm Sinh đối xử với cô rất tốt.

Ông ấy dù có phải ăn cỏ, ăn trấu, nhưng hễ có chút gạo tẻ, bột mì là đều cho cô ăn. Thu Thủy không phải một đứa trẻ ngây thơ đến mức không hiểu chuyện, sao có thể không biết ơn Thu Lâm Sinh.

Không có ông ấy, cô đã sớm lãng phí một suất trùng sinh rồi.

Nhưng mà, đàn ông sống vốn dĩ thô kệch một chút. Thu Lâm Sinh tuyệt đối sẽ không bỏ bê Thu Thủy, nhưng cũng không thể chăm sóc cô một cách tỉ mỉ, dù sao điều kiện cũng không đủ mà.

Nhà Thu Lâm Sinh ở huyện Đoan Dương sống trong một cái sân nhỏ, có ba gian phòng.

Trước kia khi Thu Thủy còn nhỏ, cô ở cùng phòng với ông. Bây giờ Thu Thủy tha thiết muốn có một phòng riêng, thế là cô tách ra ở riêng với Thu Lâm Sinh.

Phòng của Thu Thủy cũng không lớn, một cái giường, một cái tủ, thêm một cái bàn trang điểm nhỏ. Căn phòng cũng chỉ còn đủ chỗ để đi lại loanh quanh một chút.

Phòng nhỏ thì không sao, nhưng mà nó khá lộn xộn, cũng không sạch sẽ cho lắm.

Thu Lâm Sinh một mình đàn ông, không giỏi dọn dẹp nhà cửa, đến quần áo cũng giặt không sạch, cứ thế mà dùng tạm.