“Thôi được rồi.” Ngũ Cúc Nguyệt cảm thấy có chút bất lực, cô ấy muốn giúp Kỷ Minh Nguyệt, nhưng tiếc là trong tay mình cũng không có tiền dư.
“Không sao đâu Cúc Nguyệt, tôi không cần mua đồ mới đâu, cậu đừng làm khó Ly Ly.” Lúc này, Kỷ Minh Nguyệt đứng bên cạnh nói một cách thấu tình đạt lý.
Ngũ Cúc Nguyệt không nói gì, chỉ cảm thấy hình tượng của Kỷ Ly Ly trong lòng mình có chút sụp đổ, sao cô ấy có thể như vậy được chứ? Còn dì Tưởng nữa, họ đã đón Minh Nguyệt về nhà thì không nên đối xử phân biệt như vậy mới phải.
“Cúc Nguyệt, không phải con nói thích quần bó màu xanh lá sao? Mau qua đây thử đi.” Triệu Thúy Phương ngắt lời Ngũ Cúc Nguyệt đang định nói gì đó, con bé này lại nổi máu chính nghĩa rồi, cũng không nghĩ xem, một năm học phí và sinh hoạt phí, thứ nào mà không cần tiền.
“À vâng, con đi thử ngay đây.” Ngũ Cúc Nguyệt nói xong cũng có chút hối hận, hình như cô ấy đã nói hơi nhiều.
“Ly Ly, con xem trước có cái nào con thích không, chọn xong rồi dì sẽ giúp con trả giá.” Triệu Thúy Phương nói rồi đi cùng Ngũ Cúc Nguyệt đến phòng thử đồ đằng kia.
“Vâng ạ, lúc đó con sẽ tìm dì.” Kỷ Ly Ly ngoan ngoãn gật đầu với bà.
“Dì ơi, cháu cũng đi cùng dì.” Kỷ Minh Nguyệt thấy bà sắp đi, vội vàng đi theo.
“Cháu không đi dạo cùng Ly Ly à?” Triệu Thúy Phương có chút kỳ lạ nhìn Kỷ Minh Nguyệt, con bé này không lẽ cũng có tâm tư đó chứ, vậy thì vợ chồng Kỷ Ngọc Thư đúng là làm ơn mắc oán rồi.
“Dạ không ạ, chỉ là những thứ cháu thích thì Ly Ly đều không vừa mắt, cháu nghĩ cháu cứ ở đây đợi cậu ấy là được rồi.” Kỷ Minh Nguyệt lắc đầu, trong lòng cô ta, đương nhiên Kỷ Ly Ly không quan trọng bằng việc công lược Ngũ Cúc Nguyệt, vừa rồi cô ta đã thấy giá trị công lược lại tăng thêm hai điểm.
“Cũng được,” Triệu Thúy Phương nói xong liền dặn dò Kỷ Ly Ly ở đằng kia: “Ly Ly, con đừng chạy đi đâu xa nhé, bọn dì qua ngay đây.”
“Vâng ạ, dì.” Kỷ Ly Ly gật đầu, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc quần ống loe mặc trên người ma-nơ-canh, lúc này ngoài quần bó ra thì quần ống loe cũng rất thịnh hành, cô nghĩ, thời trang quả nhiên là một vòng lặp. Quần áo cô chọn chủ yếu là chất liệu thoải mái, kiểu dáng đối với cô không quan trọng lắm, đương nhiên cô cũng có thể tự kiêu mà nói một câu, người đẹp thì mặc gì cũng đẹp.
Nếu dì Triệu đã nói sẽ giúp cô trả giá, vậy thì cô đương nhiên không thể phụ lòng tốt của bà, cô chọn xong kiểu dáng liền đi về phía Ngũ Cúc Nguyệt, lúc này cô ấy đang nhìn chiếc quần bó trên người mình trong gương, giọng điệu có chút do dự: “Đẹp không?” Thật ra mà nói, nó có hơi khác so với mong đợi của cô ấy.
“Đẹp mà, cậu xem, trông gầy hẳn ra.” Trong lúc nói, Kỷ Minh Nguyệt cứ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của Ngũ Cúc Nguyệt, lạ thật, không phải đây là cái cô ấy tự chọn sao, mình khen cô ấy, sao giá trị công lược lại không nhúc nhích vậy?
“Thật không?” Ngũ Cúc Nguyệt có chút do dự, cô ấy cảm thấy chiếc quần này trông còn không bằng chiếc màu đen ở nhà.
“Đương nhiên rồi, bây giờ không phải đang thịnh hành kiểu này sao, tôi thấy ngoài đường nhiều người mặc lắm.” Kỷ Minh Nguyệt tiếp tục nói.
Ngũ Cúc Nguyệt do dự nhìn vào gương thì thấy Kỷ Ly Ly đang đi về phía họ, cô ấy vội vàng vẫy tay: “Ly Ly, mau lại đây.”
“Thế nào rồi, cậu chọn xong chưa, cậu thấy sao?” Vừa nói, cô ấy vừa xoay một vòng trước mặt Kỷ Ly Ly để khoe chiếc quần mới của mình.
“Hay là cậu thử quần ống loe đi?” Bắp chân của Ngũ Cúc Nguyệt hơi to, cô ấy hợp với quần ống loe hơn.
“Kiểu này không phải sẽ làm chân tôi trông to hơn sao?” Ngũ Cúc Nguyệt có chút do dự nhìn chiếc quần ống loe.
“Thử thì biết ngay thôi?” Kỷ Ly Ly trực tiếp nhét chiếc quần vào lòng cô ấy, quyết định để sự thật lên tiếng.
“Nghe Ly Ly đi, cứ thử trước đã.” Triệu Thúy Phương cũng cười bảo cô ấy đi thử.
“Vậy được thôi.” Ngũ Cúc Nguyệt cầm chiếc quần ống loe vào phòng thử đồ.
“Ly Ly, con chọn xong chưa?” Triệu Thúy Phương nhìn Kỷ Ly Ly, đứa bé này càng nhìn càng thấy thích.
“Dì ơi, con chọn xong rồi, đợi Cúc Nguyệt xong xuôi thì phiền dì giúp con đi trả giá ạ.” Kỷ Ly Ly gật đầu.
“Được.” Triệu Thúy Phương nhận lời.
Lúc này Kỷ Ly Ly mới có thời gian nhìn Kỷ Minh Nguyệt đang đứng bên cạnh, cô ta đến cả việc công lược người khác cũng không có thành ý như vậy sao?
“Ly Ly, cậu nhìn tôi như vậy làm gì?” Kỷ Minh Nguyệt có chút ngây thơ nhìn cô.
“Vừa rồi cậu thật sự thấy đẹp à?” Giọng Kỷ Ly Ly rất nghiêm túc.
“Đương nhiên, Cúc Nguyệt cũng thích mà, mua quần áo vốn dĩ là phải mua thứ mình thích.” Kỷ Minh Nguyệt nghĩ, thảo nào mình chỉ cần công lược Ngũ Cúc Nguyệt một chút là cô ấy đã ngả về phía mình, với cái tính hay bắt bẻ của Kỷ Ly Ly, có mấy ai chịu nổi cô?
“Vậy cậu cũng không thể bất chấp sự thật.” Kỷ Ly Ly nhíu mày nói, hơn nữa Ngũ Cúc Nguyệt rõ ràng đã do dự, lúc này cô ấy cần người bên cạnh cho cô ấy một nhận định đúng đắn.
“Thẩm mỹ là một chuyện rất cá nhân, không thể vì cậu thấy không đẹp mà nói là tôi đang nói dối được, Ly Ly, tôi thấy cậu có thành kiến với tớ.”
Sau khi đến nhà họ Tưởng, Kỷ Minh Nguyệt biết Kỷ Ngọc Thư vẫn cần sự giúp đỡ của nhà họ Tưởng, cô ta định trong khoảng thời gian này sẽ hòa hợp với Kỷ Ly Ly, vì vậy lúc này vẻ mặt cô ta vô cùng chân thành.
“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Kỷ Ly Ly lắc đầu, cô đúng là có thành kiến với cô ta, giống như cô ta rõ ràng có địch ý với mẹ con cô, nhưng lại phải che giấu.